Nhất Thế nói xong, mặt Tống An Thần lập tức tái xanh, nhìn đôi mắt ngấn nước của cô chằm chặp hết mấy lần, cuối cùng hỏi: “Em bị rút dây thần kinh à?”
Nhất Thế mím môi lắc đầu.
Tống An Thần múc cơm đưa cho cô: “Không rút thì ăn cơm.”
Nhất Thế cầm đũa, chọc vào chén, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh, chỉ thấy anh ăn cơm như thường. Mặt Nhất Thế nóng bừng bừng, rầu rĩ lùa cơm ào ào. Cứ nghĩ đến dòng chữ anh ghi chú, tim cô lại đập thình thịch, máu huyết sôi trào, toàn thân nóng ran.
Tống An Thần ngẩng đầu nhìn Nhất Thế đang ăn như hổ, rùng mình: “Còn rút à?”
Nhất Thế giận dữ trừng anh: “Anh mới rút thần kinh ấy.”
Tống An Thần dùng mắt đánh giá chén cơm của Nhất Thế: “Chả khác gì chó lấy mũi ủi đồ ăn, mất hình tượng.”
Nhất Thế phớt lờ anh, tiếp tục ăn.
Tống An Thần nói: “Mấy ngày nay buổi chiều em về trước đi, mấy ngày tới sẽ rất bận, anh về trễ.”
Nhất Thế biết Tống An Thần gần đây bận rộn chuyện phẫu thuật. Dù sao cũng là lần đầu tiên mổ chính, cần phải chú ý, không thể lơ là. Cái này có liên quan đến cuộc đời bác sĩ sau này, lần đầu tiên thành công thì sau này tiếng tăm sẽ tốt hơn.
Nhất Thế chu đáo gật đầu. Tống An Thần liền vùi đầu ăn cơm. Nhất Thế nhìn hàng mi dài rợp của anh khẽ rung, không nhìn ra biểu tình của anh, cô hít sâu một hơi trả điện thoại cho anh.
Tống An Thần vẫn cúi mặt, nhưng động tác ăn cơm dừng lại,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-si-nhat-the-can-gi/2428776/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.