Phòng giam, sàn nhà.
Hai cô gái ngồi trên nền nhà.
Một người phong cách tao nhã, cao quý, trang phục màu trắng, xinh đẹp như Vân Trung Tiên.
Một người thành thục gợi cảm. Mặc dù mặc một bộ đồ công sở màu đen hơi cũ nhưng vẫn khó có thể dấu được dáng vẻ thướt tha, phong nhã.
Phòng giam đầy đủ ánh sáng. Trong phòng không có bất kỳ vật rắn nào. Không có bàn, giường và thiết bị vệ sinh. Tường và nền nhà đều được làm từ một loại vật liệu đặc biệt. Khi ngồi lên rất mềm, nếu như có va chạm mạnh sẽ phát ra âm thanh báo động. Nếu như bạn muốn đụng đầu vào tường tự sát, chỉ sợ dù bạn đập đầu tới ngất xỉu cùng không thể khiến bản thân mình chết được.
Hai người rất lâu không nói gì, cũng không có âm nhạc cổ điển khiến bầu không khí hòa hoãn, không có trà làm dịu mát tâm trạng. Hai người chỉ lặng lẽ ngồi như vậy, nếu như người ngoài nhìn thấy sẽ cảm thấy rất quái dị.
Thế nhưng hai người đã sớm có thói quen chung này rồi.
Văn Nhân Mục Nguyệt nhìn bộ quần áo rất sạch sẽ trên người Mã Duyệt nói: "Văn Nhân Chiếu tới thăm cô?"
Mã Duyệt cười nói: "Cậu ấy mang cho tôi quần áo và sách".
"Nó rất tốt với cô".
Mã Duyệt cười, không nói.
Văn Nhân Chiếu đối xử rất tốt với cô, sao cô lại không nhận ra?
Hắn lo lắng quần áo cô bẩn, cách hai ngày một hắn lại mua vài bộ quần áo mang tới. Hắn lo lắng một mình cô trong phòng giam buồn chán nên mang sách và ipad
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-si-thien-tai/678080/chuong-1401.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.