"không phải tôi đã nói với cậu là hàng ngày cậu quá hạ mình sao? Bây giờ có những người con mắt chó nhìn người rất kém. Nếu như cậu giống như những người khác, đi tới đâu cũng có một đám đàn em vây xung quanh, còn ai dám coi thường cậu nữa không?" Hạ Dương cười nói. Có lẽ vì Hạ Dương muốn trả thù Tôn Nhân Diệu tội quấy rầy khi hắn đang nhận "em rể" nên trong khi đang nói rất bình thường đột nhiên chuyển hướng, sặc mùi vị châm chọc, trả thù cá nhân.
"Vương bát đản. có tin lão Tử xe rách cái miệng của mày ra không?" Tôn Nhân Diệu bị chọc tức tới mặt đỏ tía tai. hai mắt đỏ ngầu nhìn trừng trừng vào Hạ Dương. Tôn Nhân Diệu hiểu rõ rằng "người chạy sổ bốn xung quanh, lúc nào cũng dẫn theo một đám đàn em" chính là chi đích danh Tôn Nhân Diệu hắn.
"Này Nhân Yêu, có bản lãnh, thì xông tới đây đi" Hạ Dương nhún nhún vai vẻ thờ ơ nói.
"Hai người các cậu yên tĩnh một lát có được không?" Tần Lạc nói vẻ bất đắc dĩ. "Muốn làm ầm ĩ thì đi tìm nơi nào ít người mà gây chuyện. Làm trò trước mặt bao người thế này, hai cậu không cảm thấy rất mất mặt sao?"
Trần Hữu Thiện nhanh chóng quay mặt đi, làm bộ mình không nhìn thấy những gì đang xảy ra.
Càng tiếp xúc càng thú vị, càng tiếp xúc càng kinh hãi. Hai vị công tử đanh tiếng nhát Dương Thành lại bị quản thúc bởi một thầy thuốc nhỏ nhoi. Nếu chuyện này lan truyền ra ngoài, không phải sẽ gây chấn động sao?
Mặt
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-si-thien-tai/678434/chuong-1113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.