Khi nhìn thấy người phụ nữ với dáng vẻ lẳng lơ cùng với chiếc ô hoa sắc mặt Cừu Dật Vân tím đen.
Hai mắt ông ta trợn trừng. Ánh mắt ông ta cực kỳ phức tạp: hồi tưởng, quyến luyến, áy náy, hối hận, vui mừng nhưng rồi những xúc cảm này nhanh chóng bị lửa giận tràn ngập.
Đôi môi Cừu Dật Vân run rẩy, gương mặt cau có tới cực điểm nhưng đáng thương thay cơn giận này không có cách nào bùng nổ.
Đương nhiên ông ta biết Lệ Khuynh Thành. Cho dù ông ta chưa từng gặp mặt nhưng từ thông tin trên truyenso.com và trên sách báo, ông ta đã biết được nhiều thông tin liên quan tới nàng.
Không nghi ngờ gì nữa người con gái này của ông ta cực kỳ xuất sắc. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi hai năm, nàng đã lập được một thành tích khiến một người cha như ông ta cũng phải mặc cảm.
Thậm chí Cừu Dật Vân đã từng nghĩ nếu như ông ta rơi vào tình trạng của con gái mình, ông ta có thể làm tốt như con gái hay không?
Nhưng không vì thế mà Cừu Dật Vân kiêu ngạo hay tự đắc ý mà ngược lại ông ta còn cảm thấy như bị một cú bạt tai trời giáng…
Năm đó chính ông ta đã vứt bỏ con gái của mình, tại sao bây giờ con gái ông ta đạt tới thành tựu này?
Thậm chí Cừu Dật Vân có cảm giác rằng sự xuất sắc của Lệ Khuynh Thành chính là đang khiêu chiến với ông ta. Nàng đang nói với ông ta rằng cho dù không có một người cha như ông ta, nàng cũng sống rất tốt.
Nói
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-si-thien-tai/678844/chuong-862.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.