[34] Chuột phi – Thừa Dịp Còn Tươi Mau Ăn Đi
****
Cổ Lan Cốt nghe thấy, nếu là con muỗi mà Lưu Độ có thể nhìn thấy thì nhất định là muỗi biến dị, một con cũng đủ hút chuột nhỏ tới thiếu máu, thậm chí là tử vong, hơn nữa còn có độc tính. Cổ Lan Cốt không yên lòng kéo chuột nhỏ ở trên vai xuống, sau đó mười đầu ngón tay cùng xuất trận, lật qua lật lại kiểm tra chuột nhỏ từ đầu tới chân một lần.
Thư Thủy Thủy vốn rất ngoan ngoãn nhưng bất đắc dĩ có cảm giác bị gãi ngứa, nhất thời bật cười ha hả, móng vuốt nhỏ cũng theo bản năng đẩy đẩy đầu ngón tay Cổ Lan Cốt. Cuối cùng chuột nhỏ cười tới suýt tắc thở thì Cổ Lan Cốt mới chịu dừng lại, chuột nhỏ nằm phè ra trên tay Cổ Lan Cốt: “Đừng cù nữa, sau này tôi không dám… đập muỗi nữa đâu.”
Cổ Lan Cốt: “…” Nghĩ lại thì cũng hợp lý, sau này cứ để anh giải quyết lũ muỗi.
Thư Thủy Thủy tiếp tục biện giải cho mình: “Tôi còn cử hành tang lễ cho muỗi nữa, đã đặt một đóa hoa vàng ở trên xác nó.”
Thái dương Lưu Độ giật một cái, thì ra đó thật sự là hoa tang, này rốt cuộc là thao tác gì vậy chứ? Phải là dạng tư duy gì mới có thể suy đoán được chân tướng? Hơn nữa, là hai chiếc máy mô phỏng đó! Nghe mà thảm bại! Tại sao khu B không nuôi được một con chuột như vậy?
Nhất thời, người khu B cũng không biết nên kinh ngạc hay làm gì mới tốt, là một con chuột biết
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-thay-xanh-hoa-hanh-tinh/2896398/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.