Chương 50: Đắp người tuyết Bữa sáng, Tạ Phong như nguyện được ăn khoai nướng, nói thật, Tạ Phong cảm thấy đây là củ khoai nướng ngon nhất mình từng ăn, hương thơm số một, mùi vị số một, làm cậu suýt chút nữa đã ăn luôn vỏ khoai rồi. Ở bên cạnh đống lửa, mọi người im lặng nhìn Tạ Phong vừa ăn vừa rơi nước mắt, vừa nói cám ơn Thủy Thủy. Nhóm người: “…” Chờ khóc xong rồi, ăn xong rồi, phát tiết cũng xong rồi, Tạ Phong nấc một tiếng không rõ là khóc hay ợ, vẻ mặt giống như không có việc gì nói: “Mấy người nhìn tôi làm gì? Khi nào chúng ta xuất phát vậy?” Dư Tẫn nhìn Tạ Phong mới giây trước đã khóc tới long trời lở đất, giây sau đã bình tĩnh như không có chuyện gì, cuối cùng yên lặng giơ ngón tay cái, bản lĩnh thu phóng nước mắt tự nhiên, còn cả trước đó ba hoa chích chòe vỗ mông chuột, nghe nói còn có tài năng khoa học kỹ thuật có thể cải tạo máy mô phỏng, cùng là người như nhau, Dư Tẫn tự nhận mình không bằng. Nam Ca thấy cảm xúc của Tạ Phong đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại thì cũng yên tâm, xem ra Tạ Phong quả thực đã chết tâm: “Một tiếng nữa sẽ xuất phát, hiện giờ nhiệt độ khá thấp, cậu có muốn lấy đồ gì không? Có thể bảo Nam Phương và Dư Tẫn giúp đỡ.” “Tốt lắm!” Ánh mắt Tạ Phong lóe sáng: “Có nhiều thứ lắm, nếu đã phải đi thì phải dọn hết, không thể tiện nghi cho người khác!” Nghe vậy, ánh mắt Nam Phương và Dư Tẫn cũng sáng lên, có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-thay-xanh-hoa-hanh-tinh/2896414/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.