Chương 142: Chíp chíp chíp
Trong lúc mọi người dè dặt suy nghĩ xem Cổ Lan Cốt tiếp theo sẽ làm gì, thì nghe thấy Cổ Lan Cốt dùng giọng điệu hết sức bình tĩnh nói: “Thật ra anh thấy chất lượng áo lông không liên quan nhiều đến kích thước.”
Miếng bánh mì trong dĩa rung rung.
Thư Thủy Thủy vắt óc tìm lời lẽ thích hợp để cứu vớt bé chim ruồi: “Cốt Cốt nói đúng, chất lượng áo lông phải xem lông vũ, lông của Thúy Thúy vẫn chưa mọc hoàn chỉnh, không tin anh xem nè.”
Vừa nói, Thư Thủy Thủy vừa đi tới lật miếng bánh mì lên. Bé chim ruồi thấy Thư Thủy Thủy quen thuộc thì phấn khích vỗ đôi cánh nhỏ muốn bay tới, chỉ là còn chưa kịp cất cánh đã bị Thư Thủy Thủy túm lấy.
Thư Thủy Thủy nâng chim ruồi lên cao, áp sát trước mặt Cổ Lan Cốt: “Xem chỗ này nè, màu của cọng lông này còn hơi nhạt, cọng này có độ bông chưa đủ, cọng này dính chút bụi, cọng này hình dạng hơi xấu, cọng này này…”
Mọi người: “…” Thái độ nghiêm túc kết hợp với lời giải thích gượng gạo này.
Mặc dù giải thích khá gượng nhưng cuối cùng Cổ Lan Cốt vẫn nể mặt gật đầu, đồng ý với cách nói của Thư Thủy Thủy.
Thư Thủy Thủy thở phào nhẹ nhõm: “Vậy nên trước khi Thúy Thúy lớn lên, Cốt Cốt hãy cùng Thủy Thủy nuôi bé nha!”
Cổ Lan Cốt nhìn chằm chằm vào cục bông nhỏ xíu kia: “Lớn đến cỡ nào?”
Thư Thủy Thủy suy nghĩ: “Cứ lớn bằng nắm tay là được.”
Bé chim ruồi lập tức ‘chíp’ một tiếng tỏ vẻ tán thành.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-thay-xanh-hoa-hanh-tinh/2896506/chuong-142.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.