Xe ngựa tiến vào quận Phú Ninh, phố chính hai bên cửa hàng san sát, các tiệm điểm tâm xếp hàng dài dằng dặc, quán xá không còn chỗ trống, tiếng kỳ kèo mặc cả tạo nên một khung cảnh vô cùng náo nhiệt.
Hiệu thuốc Vân An nằm ở đoạn đường sầm uất nhất, trước cửa người qua lại như nêm. Vừa bước qua bậc cửa, mùi dược hương đắng chát đã ập vào mặt. Bốn phía tường là những tủ thuốc bằng gỗ tử đàn kê xếp ngay ngắn, trang trí rất mực khảo cứu.
Chưởng quầy nhận ra Phó Sơ Tuyết, lập tức buông đòn cân, cung kính mời y vào phòng trong. Ba năm trước, vì muốn tìm kiếm dược liệu quý cho nhi tử, Phó Tông đã đầu tư mở hiệu thuốc này. Sau khi ông bị cách chức, vì nhàn rỗi nên bắt đầu nghiên cứu kinh thương, đưa Vân An trở thành chuỗi hiệu thuốc lớn mạnh khắp bốn châu.
Chưởng quầy dâng trà, Phó Sơ Tuyết lấy ra Phong Hỏa Tham, trầm giọng hỏi: "Vật này có công hiệu gì?"
"Phong Hỏa Tham nếu luyện chế sơ qua rồi pha vào trà có thể khiến người dùng bị nghiện; nếu ăn trực tiếp sẽ tổn hại tim phổi nặng nề."
Phó Sơ Tuyết nhíu mày: "Chỉ để gây nghiện và hại người, không thể làm thuốc chữa bệnh sao?"
Chưởng quầy gật đầu, giải thích thêm rằng Tây Vực gia công thứ này thành trà rồi bán cho các vườn trà xa hoa ở Đại Yến để giữ chân đám công tử nhà giàu. Biết được việc thân vương và quan lại địa phương cấu kết với ngoại bang để vơ vét tiền của dân mình, Phó Sơ Tuyết tức giận vô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-tuyet-dung-dong-prove/3013911/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.