Dưới cái nắng hè oi ả, Phó Sơ Tuyết lười nhác tựa mình trên sập mỹ nhân, tay ôm một trái bí đao lớn để xua đi cái nóng, tay kia nhẹ nhàng lay động quạt xếp. Gió nhẹ từ phía thuỷ tạ thổi tới mang theo hương cỏ cây thanh khiết.
Y mặc một chiếc sa y trắng nửa kín nửa hở, lộ ra làn da trắng ngần như ngọc, gò má vì nắng nóng mà ửng hồng, càng thêm phần diễm lệ.
Tiêu Bảo bưng chén thuốc chạy vội tới đình nghỉ mát. Phó Sơ Tuyết nhận lấy rồi uống cạn một hơi. Với y, đây là loại dược liệu bắt buộc phải dùng hằng ngày để kìm hãm cổ độc Phệ Tâm. Nếu sớm biết cổ độc phát tác sớm hơn dự định, y đã hồi phủ Diên Bắc ngay sau cái chết của Lư Tự Minh. Sư phụ y từng dạy phải thuận theo bản tâm, nhưng lúc này y chỉ muốn giữ lấy mạng sống của mình.
Tiêu Bảo bỗng lên tiếng báo cáo: "Thành bắc có rất nhiều mộ phần bị trộm!"
Phó Sơ Tuyết nhíu mày hỏi lại: "Mộ phần sao?"
"Những hài tử chẳng may chết yểu thường được an táng trong các chum gốm. Vậy mà mấy ngày nay, chum ở thành bắc liên tiếp biến mất, có những cái vỡ vụn đầy đất, thi cốt của các hài tử bên trong đều không thấy đâu nữa." - Tiêu Bảo gật đầu xác nhận.
Phó Sơ Tuyết trầm tư suy nghĩ. Y chợt nhớ lại lời Mộc Xuyên từng nói, giặc Oa thường dùng xương người làm pháp khí, việc trộm cốt hài tử này chắc chắn không đơn giản. Vụ việc bắt cóc hài tử ở phía Tây Thùy y
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bac-tuyet-dung-dong-prove/3013915/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.