Trịnh Võ Quyết đưa bàn tay tới cho Vân Phong bắt mạch với chút hy vọng mong manh.
Vạn Vân Phong dù biết Trịnh Võ Quyết chẳng có bệnh gì, cũng giả vờ đưa tay bắt mạch mà ra vẻ nghiên cứu tỉ mỉ.
Mọi người đang ngóng trông kết quả thì tiểu nhị lúc này bưng phở lên.- " đến rồi, đến rồi, phở nóng đến rồi"Vạn Vân Phong không nói gì, chỉ mượn thế mà thu tay lại.
Tiểu nhị đặt phở xuống trước thái độ không hài lòng của vợ chồng họ Trịnh, hắn đến không đúng lúc chút nào.
Vạn Vân Phong đợi tiểu nhị rời đi, hắn không nói kết quả bắt mạch khiến cho vợ chồng Trịnh Võ Quyết mong đợi.
Vân Phong lúc này ra vẻ sáng kiến, liền nói.° " à đúng rồi, quê hương tôi có một nghi lễ chúc phúc trước bữa ăn, bây giờ áp dụng thử coi"Vợ chồng Trịnh Võ Quyết nhăn nhó nhìn nhau, cái này chính là không bắt ra bệnh nên chuyển sang hệ tâm linh đây mà.
Hai vợ chồng hắn khẽ bĩu môi chán nản.
Vạn Vân Phong nhìn thấy thì mặc kệ, hắn đẩy tô phở của mình sang phía Trịnh Võ Quyết, sau đó đứng dậy vươn tay về phía Trịnh Võ Quyết thực hiện một vài thao tác kỳ lạ.
Tiếp theo hắn ngồi xuống ghế, hai tay giống như đang ôm cái gì đó, nhìn Trịnh Võ Quyết mà cười.° " đây, Quyết huynh ăn thử xem có ngon không "Trịnh phu nhân và tên gia nô bĩu môi, cái này rõ ràng là vô dụng, ai nhìn cũng biết.
Trịnh Võ Quyết cũng chẳng hy vọng gì, chỉ là lúc này bất ngờ hắn ngửi được hương
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/2502766/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.