Từ ngày Xuân nhi trở về, mụ dì ghẻ không còn đánh em nữa.
Mỗi lần tức giận thì mụ lại nhìn vào con dao mà Khúc chủ đưa cho thì cơn nóng giận của mụ tự khắc giảm nhiệt.
Cũng mười ngày từ lúc Xuân nhi trở về, lúc này bên ngoài xuất hiện một nhóm người.
Một tiếng gọi lớn từ một người trong đó.- " Trang và Thái có nhà không?"Lập tức trong nhà, mụ dì ghẻ chạy ra.
Vừa mở cửa đã thấy Khúc Thừa Dỗ và trưởng binh Hữu Hoàng đứng đó, mụ lập tức đon đả cười nói.- " ai da...!thì ra Khúc công tử và trưởng binh tới chơi.
Hân hạnh, hân hạnh "Khúc Thừa Dỗ lúc này ngó vào trong nhà không thấy ai, liền ngước đầu hỏi.- " cô cô, Xuân nhi đâu rồi?"Mụ dì ghẻ thuộc loại thượng đội hạ đạp, nghe Khúc công tử hỏi thăm thì miệng dẻo quẹo mà cười nói.- " ai da, Xuân nhi bây giờ đang thả trâu ngoài đồng.
Để ta đi ra ngoài gọi nó về"Khúc Thừa Dỗ nghe vậy thoáng không vui.
Xem ra Xuân nhi về đây vẫn phải làm lụng như trước.
Cậu nheo mắt.- " không cần đâu, để ta tự ra tìm muội ấy"Khúc Thừa Dỗ không ưa mụ này, mà mụ này có vẻ cũng không ưa cậu.
Nếu không phải cậu là con trai độc nhất của phú hộ Khúc Thừa Dụ thì mụ hóa sư tử ngay.
Trưởng binh cũng không ưa lắm, nhưng mà mụ vẫn là dì ghẻ của Xuân nhi.
Trưởng binh rút ra một nén bạc đưa cho mụ dì ghẻ mà nói.- " ta nhận lệnh của chủ nhân hộ vệ thiếu chủ đi chơi.
Nén bạc này
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/2502777/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.