Đất trời về chiều, hoàng hôn đỏ rực.
Vạn Vân Phong không còn việc gì ở Đại La nữa nên cũng chuẩn bị rời đi.
Mấy hôm nay hắn đã đi nhiều nơi, và đang dừng chân ở điểm cuối cùng.
Hắn đứng ở một bãi đất trống, nhìn thì không có gì bất thường, nhưng điểm bất thường thì chỉ có hắn hiểu, đây là nơi chôn ngàn cân sắt trấn yểm vị thần phù hộ đất này.
Có câu chuyện xưa cũ kể lại về việc trấn yểm và xây thành Đại La.Phương bắc xâm lược, không phải ai cũng ác.
Vẫn có nhiều người tốt sang cai trị và có nhiều công trạng với đất phương Nam, trong đó có tiết độ sứ đầu tiên là Cao Biền.
Câu chuyện kể về người này như sau......Khi Cao Biền ở trấn nước Nam, giữ phủ xưng vương, đắp rộng thêm thành La Thành.
Đắp xong, một buổi trưa, đứng ngoài cửa đông ngóng xem, bỗng nhiên mưa gió ầm ầm, rồi có một đám mây ngũ sắc, tự dưới đất bốc lên, khí sáng ánh ra tứ phía.
Lại thấy có một người ăn mặc đường bệ, cưỡi con cầu long (rồng chưa có sừng) nửa vàng nửa đỏ, tay cầm hốt vàng, đứng trong đám mây, có bóng thấp thoáng lên xuống, lâu lâu thì tan mất.Cao Biền lấy làm lạ lùng, nghi là ma quỉ, muốn thiết đàn cúng cấp, dùng phép trấn áp.Đêm hôm ấy nằm mơ thấy thần lại bảo rằng:- Xin ông chớ nghi tôi, tôi là thần chính khí ở đất Long Đỗ này, chớ không phải ma quái nào.
Tôi thấy ông mới đắp xong cái thành, cho nên mừng mà hiện ra đấy thôi.Cao Biền tỉnh dậy, hội các
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/2502816/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.