Trịnh Võ Quyết mở cánh cửa địa ngục trong tim, một luồng hơi nóng phừng phừng bốc ra.
Cả ba nhìn vào thì thấy một biển lửa mệnh mông.
Hắc bạch vô thường cũng không chịu được nhiệt mà lắc đầu.
Hắc vô thường tặc lưỡi.- " là hoả hải ngục.
Nhìn biển lửa rộng mênh mông và bùng cháy thế này, xem ra tội lỗi của ngươi vừa nhiều vừa lớn à nha"Bạch vô thường nhìn vào biển lửa mà thở dài.- " lúc trước ngươi làm ăn nhiều lần ép lấy cả dồn người khác vào đường cùng, khiến người ta căm hận thấu xương.
Lửa bên trong ngục này chính là lửa căm hận của họ, chính là oán nghiệp của ngươi "Nhìn biển lửa cháy đỏ hừng hực, bên trong có bốn con quỷ to lớn chờ đợi, Trịnh Võ Quyết run rẩy quỳ xuống khóc lóc van xin.- " hai vị quan sai, xin hãy tha cho tiểu nhân lần này, tiểu nhân sẽ ăn năn xám hối không làm chuyện xấu nữa "Hắc bạch vô thường thoáng nhìn nhau ngạc nhiên.
Đã giải thích rằng đây là nghiệp phải trả, bây giờ không trả thì sau này trả, làm sao mà tha được bây giờ? Họ nhìn Trịnh Võ Quyết mà lắc đầu.- " Trịnh Võ Quyết, chắc ngươi hiểu nhầm gì đó rồi.
Chúng ta chỉ là người thi hành pháp luật, ở đây bọn ta hoàn toàn không có chút quyền lực nào.
Ngươi có van xin bọn ta cũng vô ích thôi "Trịnh Võ Quyết ngước lên nhìn hắc bạch vô thường mà tròn mắt ngạc nhiên.
Nếu bọn họ không có quyền lực thì ai có.
Hắc bạch vô thường nhìn thấy đôi mắt ngơ ngác đó của hắn, cũng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/2502841/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.