Dù rằng mọi việc có vẻ như là một chiến thắng chắc chắn về phe mình, nhưng tâm lý của một người mẹ khiến Thúy Nga không thể không lo lắng cho con trai. Bà lúc này vẫn còn đang phân vân, thì Hiệp Ninh đã bước tới mà cúi đầu.
- " Lão phu nhân à , không cần phải lo lắng đâu . Mọi chuyện đã an bài rồi , bây giờ người già và phụ nữ nên vào bên trong phòng nghỉ ngơi , để bên ngoài này cho các chiến binh họ làm việc."
Nói đoạn bước tới mở cửa căn buồng trên tàu , hướng tay vào trong mà mời mọc.
- "Lão phu nhân à, chúng ta vào bên trong này thôi, đừng có ở ngoài này làm vướng chân vướng tay bọn họ chiến đấu."
Thúy Nga có chút phân vân trong lòng, bà vẫn biết rằng mình có ở lại ngoài này cũng không thể giúp ích được bất cứ chuyện gì , mà còn làm gánh nặng cho người khác. Tuy hiểu biết là như vậy, nhưng vẫn có sự lo lắng cho an toàn của con trai. Độc Cô Tởm cũng hiểu tâm lý của mẹ mình, lúc này cũng vội hối thúc.
- " mẫu thân à , xin người vào bên trong buồng đi, ở ngoài này không thích hợp với phụ nữ và người già đâu."
Thúy Nga ngập ngừng một chút, biết rằng mình ở lại cũng chẳng làm được gì, đành giật đầu một cái .
- " được, vậy ta vào bên trong nghỉ ngơi. Ở bên ngoài chiến đấu, con nhớ phải cẩn thận đấy"
Đoạn liền quay sang con gái và con dâu mà ra lệnh.
- " Diệp Lan, Yên Nhiên,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/80927/chuong-580.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.