Trái chuối được cầm đưa tới trước mặt đứa trẻ khiến đứa trẻ ấy có chút không hiểu gì , mà người mẹ bên cạnh cũng ngơ ngác ngạc nhiên. Trước giờ những người bị ốm đau thường rất kiêng cữ chuyện ăn uống , sợ rằng ăn bậy bạ thứ gì đó sẽ ảnh hưởng không tốt đến sức khỏe. Đối với những người bị bệnh, thực phẩm thông thường là nấu cháo thịt bằm bỏ trứng, hoặc những món bổ dưỡng dễ tiêu hóa. Bây giờ thấy người này đưa trái chuối cho đứa trẻ ấy, không biết có ảnh hưởng gì đến cơ thể đứa trẻ hay không? Tất nhiên thì đại phu phải biết việc mình làm, nhưng việc kỳ lạ quá khiến người mẹ không yên tâm mà ngập ngừng hỏi.
- " Thưa đại phu, trái chuối này không lẽ là dùng để làm thuốc cứu con của tiểu nhân sao?"
Một câu hỏi ngây ngô khiến cho Vạn Vân Phong thoáng chốc ngớ người. Trong một thoáng suy nghĩ , hắn bật cười nói.
- "Phải rồi , đúng rồi, tất cả những gì cho vào mồm mà dùng để chữa bệnh thì đều là thuốc cả."
Trước đây con người ta cứ nghĩ đến thuốc là những thứ gì đó sắc lên thành nước, rồi uống với vị đắng chát khó chịu. Nhưng mà như thế nào mới gọi là thuốc chứ ? Định nghĩa về thuốc là như thế nào, dường như không mấy ai tự hỏi cả. Trong một chút thú vị bởi câu hỏi của người mẹ ấy, bạch y nhân lại đưa trái chuối lên ngang tầm mắt, mỉm cười giải thích.
- " Thuốc là dùng để trị bệnh , nhưng cũng chỉ là bổ trợ mà
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-dao-su/917388/chuong-622.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.