"Không, chuyện đã giải quyết xong rồi."
"Giải quyết xong rồi?" Cô kinh ngạc thốt lên.
"Là giải quyết thế nào?"
Phó Mặc Bạch thật thà trả lời: "Anh đến gặp con trai bà ta, đàn ông dễ nói chuyện, giải thích rõ ràng mọi chuyện là xong."
Tô Diên còn muốn hỏi thêm, nhưng bị anh ngắt lời: "Khi về Bắc Kinh, nếu em không muốn ở trong đại viện, nhà anh cũng có một căn hộ bên ngoài, sẽ thoải mái hơn ở nhà khách nhiều. Đến lúc đó, anh sẽ dẫn em đi."
"??" Đột nhiên có thêm một căn nhà, Tô Diên ngạc nhiên: "Sao trước đây em không nghe anh nói? Ở đâu?"
Anh không trả lời ngay mà cười nhìn cô, cố tình giữ bí mật: "Tạm thời không nói với em, sau này em sẽ biết."
Bị khơi dậy lòng tò mò mà không có câu trả lời, Tô Diên rất muốn đánh anh một trận: "Em phát hiện anh giấu em nhiều chuyện lắm. Nói nhanh! Ngoài chỗ đó, anh còn căn nhà nào khác không?"
"Không, chỉ có một căn này thôi. Chính vì căn nhà này, nhà họ Phó suýt chút nữa bị oan. Nếu có thêm vài căn nữa, chẳng phải là tư bản chính hiệu rồi sao?"
Nhắc lại chuyện cũ, Tô Diên lặng lẽ quan sát phản ứng của anh, thấy anh bình thản, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Được rồi, nể tình anh có nhà, em có thể cân nhắc việc đưa anh về Bắc Kinh."
Thực ra cô rất tò mò căn nhà đó trông thế nào.
Phó Mặc Bạch nhìn ra nhưng không nói, bắt đầu âm thầm lên kế hoạch về Bắc Kinh.
*
Lý Thụ đạt giải không chỉ gây
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-nguyet-quang-la-thien-kim-gia-trong-van-nien-dai/2714026/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.