Mấy tháng sau, trong đầu Triều Triệt sao vẫn cứ vọng lại câu nói của Lục Vân một cách kỳ lạ, giống như một lời nguyền, tất cả các đại thần bảo vệ Hoàng đế trẻ tuổi đều lần lượt chết hết, Triều Triệt ngày càng bất an, mãi cho đến sau năm mới, sự bất an của nàng cuối cùng cũng kết thúc, nó đã trở thành trở thành sự thật.
Tuyệt vọng.
Đệ đệ của nàng chết, chết đột ngột. Thái giám truyền khẩu dụ nói chồng mình là Tấn vương Sở Diệp sẽ kế vị.
Đêm Hoàng đế chết, Sở Diệp không ở trong phủ, không ai biết hắn đi đâu, cũng giống như không ai biết trong Hoàng cung rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Triều Triệt chắc là người biết được tin tức này trễ nhất, nô tỳ ngậm nước mắt mang cho nàng một phụng bào hoa lệ, cho nàng biết ba ngày sau là đại điển đăng cơ của Tân hoàng, lúc đó thì nàng thân là Hoàng hậu, sẽ cùng Sở Diệp bước lên 81 bậc thang của Thừa Thiên điện, nhận khấu bái của bá quan, quỳ tế tiên tổ, đón nhận sơn hà xã tắc.
Triều Triệt sờ phụng bào ngẩn ngơ nói: “Hoang đường!”
Khoảnh khắc này dường như nàng hiểu ra tất cả những chuyện trước đây chưa hiểu. Nàng nói: “Cho Sở Diệp biết là ta không đi.”
Ngày thứ hai, nàng nhìn thấy phu tế đã nửa tháng không gặp của mình, hắn mặc hoàng bào, khuôn mặt tiều tụy, Triều Triệt cười: “Thiết nghĩ gần đây chắc chàng vô cùng bận rộn, trước đây Hoàng đệ nói với ta ngồi trên Hoàng vị này rất vất vả, nhưng cũng không thấy nó mệt nhọc
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-quy-tap/2033095/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.