Dịch trạm ngoại thành, Cầm Yểu nghiêng nghiêng dựa bên cửa sổ trên lầu hai của Dịch trạm, bên tai ngoài tiếng kêu không ngừng không nghỉ còn lẫn lời càu nhàu của Thần quan: “Quốc sư, lễ tế trời sắp đến rồi, nếu người vẫn không về cung chỉ e là làm lỡ ngày tế…”
Cầm Yểu xoay đầu nhìn người qua lại dưới lầu của Dịch trạm, lơ đãng đáp một tiếng: “Biết rồi.” Ánh mắt nàng dời đi, trong lúc vô tình, vào một buổi chiều ánh nắng xuyên qua rèm mi, nàng thấy một nam nhân, dung mạo tuấn tú, thân hình cao to. Chỉ là hắn đứng trong đám tù nhân, thân mặc y phục tù nhân, trên đôi chân không mang giày còn có xiềng xích nặng nề.
Tên quan binh diễu võ giương oai vung ngọn roi mắng chửi: “Một đám ngu xuẩn, tránh ra tránh ra, đến bên đường mà nghỉ, đừng cản trở bọn ông uống trà!”
“Đang làm gì vậy?” Cầm Yểu chỉ người dưới lầu hỏi Thần quan. Thần quan nhìn một cái rồi đáp: “Hình như là người của Sở vương phủ.” Ba tháng trước Sở vương mưu phản bị trấn áp, Hoàng đế hạ lệnh tịch thu nhà cửa, nô bộc trong phủ đều bị lưu đày.
Cầm Yểu gật đầu im lặng.
Phạm nhân bên dưới từ từ đi về con đường đối diện với Dịch trạm, tên quan binh bỗng dưng nổi nóng, vừa lấy roi vụt loạn vào đám người vừa chửi mắng: “Bảo các người nhanh lên mà! Một đám tiện chủng!” Một phạm nhân có tuổi ngã lăn ra đất kêu lên, tên quan binh càng giận dữ, hắn đi đến đá ông lão một cái: “Lão già này giả chết à!
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-quy-tap/2033181/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.