Chương 1: Mộng hoa rơi
Đêm trước khi xuyên không, Khúc Du đã mơ một giấc mộng kỳ dị đến lạ thường.
Hành lang lạnh lẽo và hẹp dài, dưới ánh trăng, những bức tường cung màu son đỏ kéo dài đến tận nơi không thể nhìn rõ, nguy nga và sừng sững. Xung quanh im ắng đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi, mãi sau mới vọng lại âm thanh lặng lẽ dài lâu của chiếc đồng hồ nước vang vọng qua lớp lớp tường cao.
Cô ngồi dưới đất, chính xác mà nói phải là quỳ, ban đầu còn chưa nhận ra bản thân đang ở trong tư thế đầy khuất nhục đến vậy. Mãi đến khi muốn đứng dậy, mới cảm thấy hai chân đau nhức đến mức gần như tê dại.
Bên cạnh là một chiếc vại đồng hứng nước mưa, dưới ánh trăng mờ ảo, cô lờ mờ thấy phản chiếu trong đó hình ảnh một thiếu nữ, búi tóc kiểu song hoàn thấp, trâm áo lộn xộn, trên khuôn mặt mờ nhòa dường như còn vương vết máu.
Rồi giữa bóng tối và ánh trăng, cô chợt nghe tiếng xiềng xích va chạm. Từ bóng bức tường son đỏ u tối kia, một nam tử mặc y phục trắng chầm chậm bước đến.
Chàng khoác chiếc áo choàng màu trắng, tóc mai rối bời, sắc mặt trắng hơn cả tuyết mới. Cứ đi được vài bước lại phải dừng lại nghỉ, phía sau là hai tên ngục tốt* mang đao theo sát từng bước. Dù chàng đi rất chậm cũng không ai lên tiếng giục giã.
*Ngục tốt là tên gọi cho lính canh giữ ngục, quản ngục, người chịu trách nhiệm trông coi tù nhân trong nhà lao. Khúc Du còn chưa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-tuyet-ca-vu-vien/2993528/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.