Phủ đệ của Phó Khánh Niên tọa lạc tại phường Hiển Minh, một nơi gần hoàng thành nhất trong Biện Đô. Phường Hiển Minh vốn là nơi quần tụ của bậc phú quý, mà Phó gia lại là một thế gia trâm anh lẫy lừng. Phủ đệ Phó gia rộng đến mức bắc ngang qua hai bên đường, lại chẳng xa cổng phường là bao.
Khúc Du thiu thiu ngủ trong xe ngựa. Mãi một lúc sau, nàng mới đợi được Châu Đàn vén rèm bước vào.
“Cô không nên đến đây.” Chàng nói.
Khúc Du lập tức tỉnh táo hơn đôi chút, vội đáp: “Ta đã đến Lưu phủ tra xét, bản khẩu cung đó quả thực có chỗ đáng ngờ. Vụ án này nếu là Phó Khánh Niên cố tình bày ra cái bẫy hãm hại ngài thì ngài định xử trí ra sao?”
Châu Đàn vẫn nhíu mày nhìn nàng, khẽ nói: “Phó quý phi chỉ hôn cô cho ta, vốn là mong cô khinh thường ta, để thêm chuyện chướng tai gai mắt cho ta mà thôi. Vụ án rơi lầu hôm bữa, cô đã đứng đầu cáo kiện, e rằng đã khiến bọn họ chú ý rồi. Giờ đây, nếu cô còn một lòng giúp đỡ ta…”
Khúc Du thấu hiểu lời ẩn ý, song nàng vẫn giữ im lặng. Châu Đàn ngước mắt nhìn nàng, chỉ thấy đối phương mặt thoáng ngưng trọng, trầm ngâm nói: “Ta cứ ngỡ ngài chiêu mộ ta vào Hình bộ thì đã coi ta là người nhà.”
Tiếng chuông ngựa ngoài xe vẫn kêu vang, nhưng trong khoang xe chợt tĩnh mịch. Châu Đàn lặng thinh hồi lâu, rồi bất giác cất giọng gọi một cái tên mà chàng chưa từng gọi: “A Liên…”
Nàng thuở trước vốn
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-tuyet-ca-vu-vien/2993567/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.