Trong thành Biện Đô, ngoại trừ vùng lân cận Phàn Lâu ra, những nơi khác cứ độ giờ Nhân Định là sẽ lần lượt tắt đèn. Sau khi một dãy cửa tiệm dọc bờ sông đóng cửa, Châu Đàn sai Hà Tinh và Thủy Nguyệt mang vải vóc và trang sức mà hai người mua hôm nay lên xe ngựa. Hạ Tam và người đánh xe ngồi ngoài cầm cương, cả đoàn đi thẳng về phủ trước.
Hai người dạo chơi trên đại lộ sông Biện cả buổi chiều. Lúc đêm xuống, họ lại ăn hai chén đồ ngọt ở quán hàng nhỏ dọc bờ sông. Sau khi sai tùy tùng đi khỏi, Châu Đàn dẫn Khúc Du xuống bờ sông từ một con đường nhỏ vắng vẻ.
Dưới cây cầu Thập Nhị của sông Biện, nơi bóng tối dày đặc giăng đầy dưới mái vòm, một người vận đồ đen đang chèo một chiếc thuyền nhỏ chỉ có một ngọn đèn mờ chờ sẵn ở đó.
Sông Biện đã không còn vẻ nhộn nhịp như một hai canh giờ trước, đèn hoa ven sông đã tắt đi nhiều, chỉ còn người bán hàng rong về muộn đang dọn dẹp quầy hàng. Khúc Du ngồi ở mũi thuyền, cúi đầu nhìn thấy một vầng trăng sáng lạnh phản chiếu xuống dòng nước sông Biện.
Thuyền nhỏ lặng lẽ đi qua khu phố còn vang tiếng người, để lại một vệt nước trên mặt sông tối đen. Châu Đàn ngồi xuống bên cạnh nàng mà không nói lời nào. Nàng không hiểu vì sao lại nghĩ đến một câu trong Luận Ngữ : “Nếu đạo lý không thi hành được, ta sẽ cưỡi bè vượt biển.” Việc Châu Đàn muốn làm nhiều đến thế. Giả như không thành công, liệu có
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-tuyet-ca-vu-vien/2993574/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.