Hoàng đế bệnh nguy kịch, Biện Đô căng thẳng, lo sợ, những nhà có tước vị đều không dám thả lỏng con cháu ra ngoài cười đùa vui chơi, sợ không biết lúc nào sẽ chạm phải vận xui chọc giận trong cung. Vì thế mà gần đây khách khứa trong Phàn Lâu giảm đi rất nhiều.
Diệp Lưu Xuân rời khỏi Xuân Phong Hóa Vũ Lâu, bên ngoài chỉ đồn là nàng đã tòng lương rời Biện Đô. Thái tử giỏi nhất chuyện ngoài mặt, gần như không ai biết nàng Xuân nương tử tài hoa tuyệt diễm này đã vào phủ Thái Tử làm thị thiếp.
Chỉ có những cử tử ở dưới lầu cảm thán rằng sẽ không còn được nghe tiếng đàn nguyệt cầm hay đến thế nữa.
Khi Khúc Du lên lầu còn nghe thấy trong đại sảnh có văn nhân say rượu đang ngâm thơ. “Tiễn xuân, xuân khuất biết khi về, Hoa rụng cuốn theo dòng nước chảy, một tấc tình son vì người mà tàn lụi. Nàng nghĩ, quả nhiên là đang hát về Diệp Lưu Xuân. Thị vệ dẫn nàng đến trước nhã gian tầng dưới. Lần này nàng cũng lưu tâm ngẩng đầu nhìn, gian phòng dành cho Thái tử, tên từ bài là Thượng Vân Nhạc . *Thượng vân có có nghĩa là bước lên mây. Một cái tên thật cuồng vọng. Lông mày nàng khẽ động, thị vệ đẩy cánh cửa gỗ chạm hoa ra.
Trước gương chiều muộn xót xuân phai.
Bãi cát đôi chim say giấc mộng,
Ao lặng hoàng hôn, trăng vừa hé
Mây tan, trăng sáng bóng hoa lay.” “Rèm buông lớp lớp che đèn khuất,
Gió lay đêm dài, người vừa yên,
Sớm mai hoa rụng giăng đầy lối...” — Tít dịch thơ.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-tuyet-ca-vu-vien/2993606/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.