《Bách yêu phổ》
Tiết tử
"Không sao đâu, tu hành mất hết rồi thì ta vẫn có thể tiếp tục tu hành."
---------------
Trời mưa tầm tã ba ngày liền, cái lạnh của mùa đông giẫm lên chiếc đuôi của mùa thu đuổi theo đến.
Đào Yêu gác cằm lên cửa sổ, ánh mắt trống rỗng mơ màng nhìn ra bên ngoài, tự lẩm bẩm một mình: "Một hai mười bảy"
Ma Nha đang ngồi xổm trong tiểu viện cho gà ăn quay đầu liếc nhìn người ngồi bên cửa sổ, lắc lắc đầu, quay người lại nhìn mấy con gà mẹ đang chuyên tâm mổ thóc nói: "Có thời gian để ngồi ngẩn người lại không có thời gian lau bàn, quét nhà, cho chúng mày ăn, người làm loạn lên muốn nuôi chúng mày chính là nàng ta kia mà, lười chảy thây đến thế sau này sao gả đi được, phải không, nàng ta còn không siêng năng không bằng tụi mày ấy chứ, ít nhất tụi mày còn biết đẻ trứng."
Lời vừa nói ra, bên ngoài có người đi vào, Liễu công tử xách theo một túi thức ăn ung dung bước đến.
"Liễu công tử quay về rồi." Ma Nha ngồi tại chỗ đưa tay lên chào: "Giá phơi áo quần hỏng rồi, lát nữa ngươi sửa nhé, nếu không không có chỗ nào phơi đồ được."
"Đã nghèo đến mức không có tiền để mua y phục rồi, còn phơi đồ gì nữa." Liễu công tử rũ mắt, liếc nhìn cái chuồng ngựa giờ đây đã sửa thành chuồng gà nói: "Cái kia, hồ ly của ngươi lại trộm gà rồi."
"A." Ma Nha vội vàng quay người ngó qua bên đó, một con gà trống đang điên cuồng kêu hét vỗ cánh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-yeu-pho-2/1969724/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.