Cậu không rõ bao lâu thì nhổ trại nhưng chẳng biết vì sao cậu lại hy vọng có thể ở nơi này lâu một chút.
Người chết trận vẫn không ngừng được đưa về, chiến sự càng căng thẳng, cậu càng bận rộn.
Số lần con cáo đến thăm cậu càng ngày càng nhiều, nó luôn lựa lúc chỉ có mình cậu để xuất hiện.
Hôm đó, cậu phụng mệnh đi ra ngoài nhặt củi, vừa bò lên sườn núi, một vật thể không rõ lăn lông lốc ra khỏi bụi cỏ về phía cậu, là một quả trứng gà đã được luộc chín. Đây là thứ xa xỉ.
Cậu nhặt quả trứng lên, nhìn vào bụi cỏ, một gương mặt cáo nửa trắng nửa đen ló ra, chớp mắt nhìn cậu.
“Mi cho ta à?” Cậu vui vẻ.
Con cáo chui ra khỏi bụi cỏ, liếm móng vuốt của mình.
“Mi trộm ư?” Cậu cố ý nhíu mày, “Không được trộm đồ!”
Con cáo ngáp một cái.
“Lần sau không được làm thế nữa đâu đó!” Cậu cẩn thận cất quả trứng, tiếp tục đi về phía trước.
Con cáo lẽo đẽo đi theo cậu, lúc thì nhảy vào bụi cỏ vờn chuột, lúc lại nhảy lên nhánh cây thấp rung lắc để tuyết rơi xuống đầy đầu cậu.
Cậu không hề giận. Ở với con cáo dễ chịu hơn ở với mấy người trong quân doanh nhiều.
Hôm đó cậu đi rất xa, đi mãi tới tận một thôn làng nhỏ. Có hai tên lưu manh đang cản đường một thiếu phụ trẻ tuổi, ngả ngớn nói gì đó, thiếu phụ xách cái giỏ trúc vừa xấu hổ vừa sợ hãi né tránh.
Nếu cậu đã nhìn thấy, kết quả rất đơn giản, với thân thủ của cậu,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-yeu-pho/2470478/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.