Giữa hè ở bãi tha ma, ma trơi còn đẹp hơn cả đom đóm.
Đó là lời mà Kinh Trập nói. Hắn nằm ườn ở chòi tranh, sờ đầu nàng, hỏi: “Đúng không?”
Đám ma trơi màu xanh nhảy múa ở cách đó không xa, còn nàng co người ngồi bên cạnh hắn, run rẩy. Nàng không có tâm trạng thưởng thức “cảnh đẹp”, là một con yêu quái suýt bị hồn bay phách tán, nàng vẫn chưa thôi sợ hãi.
Một canh giờ trước, nàng bị trói gô trên một cái cọc gỗ viết đầy bùa chú, một đám nam nữ cười đùa trước mặt nàng, có người cầm kiếm gỗ, có người giơ kính chiếu yêu, có người chĩa mũi dao sắc.
“Một tấm lưới mà đã bắt được chừng này, tụi mình còn chưa bắt đầu niệm chú đâu đấy, Ảo Cơ quá làm mất mặt tụi yêu quái.”
“Chả có chút cảm giác thành tựu gì cả. Coi thử nào, đếm xem, chín mươi tám con hả?”
“Ừ. Đám lão Đồ, lão Khương thua chắc rồi, tiểu môn tiểu phái của họ làm sao so với mình được.”
“Nhưng họ không yếu đâu, mấy hôm trước còn đốt mèo yêu cơ. Eo, cái mùi đó tởm lắm.”
“Hình như là phải rọc da con mèo ra rồi mới đốt thì phải. Mèo yêu sống dai lắm, bị mất da vẫn sống được. Hôm đó nó kêu thảm thiết lắm.”
“Đừng nói dóc nữa, con này xử lý thế nào đây?”
“Trước hết cứ móc mắt nó ra đã, Ảo Cơ là thứ chẳng tốt lành gì, chuyên nhìn thời gian chết của người khác, tởm lợm.”
“Ừ, vậy móc mắt nó ra trước.”
Bùa chú giống như ngọn lửa quấn lấy nàng khiến nàng không thể
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bach-yeu-pho/76774/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.