“Yến Đình tới đây này.” Trì lão gia mặt mày hớn hở, nhìn Bạch Đường đứng phía sau Trì Yến Đình.
Trì Yến Đình bóp nhẹ lòng bàn tay Bạch Đường trấn an. Hắn nửa ôm cậu, chắn tầm nhìn của những người khác, rồi thẳng thừng lờ Trì lão gia đi lên tầng hai.
Hắn bước vào căn phòng ở cuối hành lang tầng hai. Bên trong, ở một góc tường, hắn lấy ra một hộp gỗ.
Bạch Đường đứng bên cạnh Trì Yến Đình, nhìn căn phòng nhỏ hẹp không phù hợp với biệt thự nhà cũ này. Ngoài bốn bức tường trống rỗng, bên trong không hề có đồ đạc. Căn phòng này hẳn là nơi A Đình bị nhốt khi còn nhỏ. Nó nhỏ hẹp, ngột ngạt, tràn ngập mùi ẩm mốc, không cửa sổ, không ánh sáng. Bị nhốt ở nơi thế này, không b**n th** mới là lạ.
“Đây là gì?” Bạch Đường nhìn vào hộp gỗ đang mở trong tay Trì Yến Đình: “Tượng khắc con thỏ?”
“Em tặng anh.” Trì Yến Đình đưa bức tượng khắc gỗ cho Bạch Đường: “Bức tượng này đã ở bên anh rất lâu rồi. Giờ vật quy về chủ cũ.”
Bạch Đường nhận lấy bức tượng, tỉ mỉ quan sát. Bức tượng khắc hình con thỏ phủ đầy dấu vết thời gian. Cậu ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt với vẻ khó hiểu, rồi bị hắn nhéo má.
“Ngoan, giữ nó cẩn thận.”
Lòng Bạch Đường bỗng hoảng loạn không rõ lý do. Cậu nắm lấy tay Trì Yến Đình, mở miệng: “Anh sẽ không rời xa em, đúng không?”
“Sao anh nỡ rời xa em.” Trì Yến Đình cúi xuống cắn nhẹ môi Bạch Đường, lưu luyến l**m một cái: “Đi thôi, chúng ta về nhà.”
Bạch
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bai-lo-tai-tho-se-bi-vai-ac-am-u-dien-cuong-an-mat/3006103/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.