______~~ 7 năm sau ~~______
7 năm là một khoảng khá dài đối với sự mong đợi của Linh dành cho Phong.
Cô ko còn là một cô nhóc quậy phá, làm mọi việc theo hứng thú hay với vẻ ngoài cute nữa rồi!
* " Nước Mắt " ko hề rơi
- Vì biết " Luật Chơi " luôn tàn nhẫn
- Nắng đã tắt - Mưa đã ngắt
Và hạnh phúc đang héo hắt cùng nỗi đau
- Nước mắt cạn - Cảm xúc tàn
Hạnh phúc tan - Và tôi đã khác... *
Giờ đây, cô thay đổi hoàn toàn. Ko còn quậy phá, ko còn ngang bướng. Cô đang khoác lên mình hiện nay một hình tượng lạnh lùng như Phong.
Ko những thế, cô còn gầy dựng cho gia tộc Phạm Hoàng thêm lớn mạnh. Hầu hết, tất cả là nhờ công sức của cô.
Hàng năm, cô vẫn hay đến viếng mộ bà Natalie. Cô vẫn cứ chờ đợi Phong về, hình bóng của anh, con người anh, vòng tay và tấm lưng đó. Cô chưa quên. Chưa lần nào cô dám quên mặc dù anh đã nói hai từ ' chia tay '.
Cô cũng biết là anh sống rất tốt. Mọi năm anh vẫn cho người đưa hoa đến viếng. Khi nào anh mới quay trở lại? Cô ko biết! Cô đã đợi bảy năm ròng rã vì anh. Vì anh! Cô có thể đợi suốt đời...
-------------------------------------
Mưa tí tách, tí tách rơi. Trong tâm trạng Linh chẳng có gì là vui vẻ cả. Cô ghét mưa! Mỗi lần mưa là cô lại cảm thấy khó chịu, chẳng biết vì sao nhưng đây đã là thói quen của cô. Trong căn phòng rộng lớn, sang trọng được bao phủ bởi màu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-giao-huong-cua-su-tra-thu/1254324/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.