Lãng Trăn bắt đầu từ ngày đó không còn đi tìm Chu Nghệ Tuế, đại khái là xác định đối phương sẽ không tự sát. Cũng có thể còn có một ít nguyên nhân khác.
Cuối năm văn phòng cũng bắt đầu bận rộn, Lãng Trăn chiêu mộ thực tập sinh, thực tập sinh mới tới là đàn em cùng trường với anh, chăm chỉ hiếu học, Lãng Trăn phá lệ chăm chú đến những tài năng mới này.
Cứ như vậy ngày càng vội.
Bất tri bất giác nghỉ đông đã đến, Lãng Trăn từ phòng làm việc đi ra, cây cối hai bên đường phố chăng đầy đèn, trong không khí tràn đầy không khí của năm mới.
Mở di động, vô số tin nhắn ngắn chúc năm mới nhảy ra.
Lãng Trăn lại thấy được một lời mời kết bạn.
Nội dung tin nhắn chính là “Bạn học cũ, Chu Nghệ Tuế.”
Lãng Trăn trầm mặt, nhấn đồng ý.
Bên kia rất nhanh nhắn tới: “Khoảng thời gian trước cảm ơn đã chiếu cố cùng quan tâm, khiến cho cậu phiền toái.”
Ngay sau đó đó là chuyển khoản “658 chuyển khoản cho cậu”
“Tiền thuốc lần trước.”
Lãng Trăn nhận tiền, ánh mắt nặng nề, hồi phục nói: “Không cần khách khí.”
Khách sáo lại xa cách, đề tài cứ như vậy mà kết thúc.
Chu Nghệ Tuế thấy đối phương nhận tiền, thở dài nhẹ nhõm một hơi, lại không biết nên trò chuyện cái gì, kỳ thật trong lòng vẫn có vài phần xấu hổ.
Rốt cuộc, trước đó dáng vẻ không muốn sống vì tình yêu của cô, toàn bộ để cho người bạn học cũ này thấy được.
Trứng trên chảo vẫn đang xèo xèo cháy, cô nhắn lại xong thì đi đập trứng chiên
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-hoc-cu/271370/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.