Bữa tối là bò Wellington, Jean quả thật không khoác lác, ngoài món mì Ý thì tay nghề làm các món khác của anh cũng thuộc hàng thượng thừa.
Lớp vỏ pastry bên ngoài được nướng vàng óng, chỉ cần dao ăn khẽ chạm đã vang lên tiếng “cách” giòn tan, hương bơ đậm ngậy lập tức lan tỏa, khiến người ta chỉ muốn lập tức động đũa ngay.
Lớp sốt nấm Duxelles ở tầng giữa thì tươi đậm hương vị, còn miếng phi lê bò ở lõi mềm mại mọng nước, mặt cắt màu phớt hồng hoàn hảo đến khó tin, chỉ nhìn và ngửi thôi cũng đủ khiến Bạch Lộ cảm thấy thỏa mãn.
Nếm thử một miếng, hương vị tầng tầng lớp lớp phong phú tới mức khiến người ta muốn đập bàn khen ngợi, giống hệt lần đầu nếm mì Ý mà Jean làm, nào là dải lụa, hoa tươi, rồi cả mấy thiên sứ nhỏ tr*n tr**ng bay vòng vòng trong đầu cũng hiện ra.
Lần này Bạch Lộ không bị tụt huyết áp, nhưng ma pháp vị giác thuộc về Jean vẫn không hề biến mất.
Rượu vang đỏ dùng để kèm bữa là Sangiovese của Ý, thiên về hương trái cây, cân bằng trọn vẹn cảm giác béo ngậy của thịt bò, vừa khử ngấy mà lại không làm mất đi hương vị.
Trước đây Bạch Lộ ăn tối rất ít, nhưng từ sau khi quen Jean, lần nào cậu cũng dọn sạch đĩa.
Thân hình gầy gò dần được điều dưỡng ổn định lại, ngay cả sắc mặt cũng trở nên hồng hào, không còn vẻ nhợt nhạt bệnh tật nữa.
Jean điều chỉnh nhịp độ ăn uống của mình, gần như cùng lúc với Bạch Lộ đặt dao nĩa xuống.
Như
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-cu-cua-anh-thich-toi-hon-day/2997376/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.