Edit: Yuzu
Đường núi dốc và khúc khuỷu, xung quanh là đá và cổ thụ thẳng đứng, lúc đầu còn có thể thấy ánh sáng nhỏ vụn xuyên qua kẽ lá trên đỉnh đầu, sau khi đi hai tiếng Hạ Ngữ Băng mới đến giữa sườn núi. Con đường càng ngày càng hẹp, kéo dài đến chỗ sâu trong vùng núi không biết tên, cây cối càng lúc càng xanh um che lấp, từng khóm lá xanh lớn tụ lại trên đỉnh đầu, kín không kẽ hở ngăn cách tất cả ánh nắng, không biết là buổi trưa hay là buổi tối.
Bốn phía yên tĩnh khác thường, chỉ có tiếng chim lạ kêu và tiếng bước chân dần rã rời. Hạ Ngữ Băng đạp trên lớp lá rụng thật dày, tiếng lá khô bị nghiền nát trong rừng rậm được khuếch đại vô tận, một sự lạnh lẽo bò lên sống lưng làm người ta rợn cả tóc gáy.
Trèo lên giữa sườn núi, sương mù dần dần dày lên, đã có thể thấy dãy núi liên miên chập chùng cách đó không xa, chỗ đó gai mọc thành bụi, cổ thụ mênh mông, đã không có đường để đi, ngay cả thôn dân địa phương cũng không dám tùy ý xông loạn vào trong núi.
Nhưng mèo già lại hết sức rất quen, lắc cái đuôi xẻ tà, một hồi xuyên qua cỏ dại, một hồi nhẹ nhàng trèo qua tảng đá sừng sững, một hồi biến mất trong bụi rậm, trong nháy mắt lại xuất hiện trong cây cổ thụ bị nứt ra, thỉnh thoảng đi nhanh còn ngồi chồm hổm ở phía xa chờ Hạ Ngữ Băng thở hồng hộc chạy theo, thần thái thong dong dạo chơi, mưu đồ đã lâu.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-cung-nha-khong-phai-la-nguoi/1358843/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.