Tiêu Nhai đi rồi, Đốm Đốm bò đến bên cạnh chó mẹ, dùng chân lật từng cục sữa nhỏ cho lật bụng lên, rồi lại che lại từng cục: “Chị không nghĩ đến việc tìm cha của chúng nó chịu trách nhiệm sao?”
Chó mẹ l**m ướt sũng con chó con lớn nhất: “Không nghĩ đến.”
Đốm Đốm thở dài, tiếp tục lật từng cục sữa nhỏ.
“Xin cậu đừng lật qua lật lại nữa.”
“Được rồi.”
Buổi học đầu tiên kết thúc, Thưởng Nam chuẩn bị đến lớp học tiếp theo. Hành lang và cầu thang của tòa nhà giảng đường chật kín học sinh ra vào lớp, Thưởng Nam và Lý Tái Tái cùng bị dòng người đẩy lên lầu.
Khi đến khúc cua, một bàn tay đột nhiên thò ra từ đám đông trực tiếp bóp cổ Thưởng Nam, dễ dàng ấn cậu vào tay vịn lạnh lẽo. Lý Tái Tái kêu lên một tiếng kinh hãi, vội vàng muốn giúp đỡ nhưng dòng người lại tự động nhường ra một khoảng trống.
Một nam sinh mặc áo sơ mi trắng đeo cà vạt đen từ từ bước ra, hắn ta không cao, chỉ hơn Thưởng Nam 1m75 một chút, nhưng khí thế áp người.
Người đang bóp cổ cậu là một tên béo, thân hình rất to lớn, trên người có mùi mồ hôi. Gã chỉ dùng một tay đã bóp gần hết vòng cổ Thưởng Nam, thấy Thưởng Nam mặt đỏ bừng: “Bạn mày đâu?”
Chàng trai áo sơ mi trắng vỗ vai tên béo: “Người ta phải nói được thì
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi-nhat-tiet-ngau/2915973/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.