Địch Thanh Minh nghi ngờ có lẽ là mình đã nhìn nhầm, nhưng cảnh tượng vừa rồi cứ liên tục tua đi tua lại trong đầu cậu ta. Cảnh tượng đó không thể nào là do mình tự tưởng tượng ra được, quan trọng hơn là, nếu là tưởng tượng, cậu ta cũng sẽ không bao giờ tưởng tượng ra Thưởng Nam và Địch Thanh Ngư trong cùng một khung hình.
Nếu đổi lại là người khác, bất kỳ ai ngoài Thưởng Nam và Địch Thanh Ngư, họ uống chung một chai nước cũng sẽ không khiến Địch Thanh Minh cảm thấy kinh ngạc và kỳ lạ. Nhưng đây lại là Thưởng Nam và Địch Thanh Ngư, cậu ta cũng xem như khá hiểu họ rồi, hai người này đều cực kỳ coi trọng không gian cá nhân, uống chung một chai nước…
Nhìn chiếc xe màu đen trong bãi đỗ xe thuận lợi ra khỏi cổng, tim Địch Thanh Minh treo lơ lửng.
Có lẽ... có lẽ chỉ là vì Thưởng Nam trong khoảng thời gian này chung sống rất tốt với Địch Thanh Ngư thôi.
Ngoài ra, Địch Thanh Minh không dám nghĩ đến những khả năng khác nữa.
Giọng nói răm rắp như công thức của Trợ lý Lý vang lên sau lưng Địch Thanh Minh:“Đến giờ cậu dùng bữa trưa rồi ạ, tôi sẽ đi cùng cậu đến nhà hàng. Hai ngày nữa là tang lễ của tổng giám đốc Địch và bà chủ, mấy ngày nay cậu cần phải nghỉ ngơi cho tốt.”
Địch Thanh Minh hoàn toàn không nghe anh ta nói, cậu ta chìm đắm trong thế giới của riêng mình.
Thưởng Nam hoàn toàn không biết sự tương tác của mình và Địch Thanh Ngư
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-toi-khong-phai-la-nguoi-nhat-tiet-ngau/2917718/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.