Lúc hai người về đến chung cư thì đã là chạng vạng tối, ánh chiều tả đỏ rực xuyên qua tấm rèm lụa chiếu xuống căn phòng vài vệt loang lổ.
“Thay giày đi đã.” Ninh Mật Đường đưa đôi dép lê mới mua cho Mạc Hoài.
Mạc Hoài biết điều, thay đôi dép màu lam kia, sau đó lại lấy từ trong túi mua sắm đôi dép màu hồng nhạt, ngồi xuống đặt bên chân Ninh Mật Đường.
“Làm gì vậy?” Ninh Mật Đường bị hành động bất ngờ của Mạc Hoài dọa sợ.
“Dép này cô cũng đi vào đi chứ.” Mạc Hoài chỉ đôi dép hồng nhạt trong tay mình: “Tôi đi giúp cô nhé.”
“À, đi dép… Tôi tự làm được rồi, không phiền anh.” Ninh Mật Đường lầm bầm.
“Ồ được.”
Hai mắt Mạc Hoài phát sáng lên khi thấy đôi dép màu hồng được Ninh Mật Được xỏ trêи chân. Bàn chân trắng nõn đi kèm với màu hồng của đôi dép lại càng trắng hơn, ngón chân tròn tròn mềm mịn, móng chân có màu hồng nhạt trông vô cùng khỏe mạnh. Anh cúi đầu nhìn đôi dép trêи chân mình, cuối cùng cũng có cảm giác đôi dép này không còn xấu xí.
Đi dạo cả một buổi chiều khiến bụng dạ của Ninh Mật Đường kêu gào, cô chạy nhanh vào bếp làm đồ ăn vậy.
“Anh ăn không?”
Ninh Mật Đường bị đôi mắt đen kịt của Mạc Hoài lẳng lặng nhìn, cô thấy có chút không được tự nhiên nên mới mở miệng hỏi qua.
“Không ăn đâu.” Mạc Hoài lắc đầu: “Chẳng có mùi vị gì cả.” Ngay cả khi đồ ăn có thơm đến đâu anh đều không cảm nhận được vị gì cả, hơn nữa, anh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-toi-la-xac-uop/1679543/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.