Thời tiết ngày cuối tuần khá đẹp, bầu trời xanh thăm thẳm y hệt màu ngọc bích. Hơi thở của mùa hè vẫn phảng phất, đi kèm đó là gió thu nhè nhẹ thổi qua làm con người ta thư thả thoải mái.
“Cậu không khỏe hả?”
Ở trong phòng ký túc xá, Ninh Mật Đường ngồi trêи ghế chờ Tưởng Từ Từ thay quần áo, chờ tận 20 phút liền.
“Xong rồi, xong rồi.”
Tưởng Từ Từ kéo khóa kéo xong, xoay người lầm bầm: “Nếu mình mà giống như cậu, tùy tiện mặc gì lên người cũng trở thành mỹ nhân thì mình cũng chẳng thèm đắn đo xem hôm nay nên mặc cái gì.”
Ninh Mật Đường nghịch di động, chân dài gác lên ghế, mặc một chiếc áo sơ mi voan trắng cùng quần jean dài bó sát, đơn giản mà vẫn không ảnh hưởng đến cái đẹp, không thể không công nhận, chỉ cần cô ở đó thì toàn bộ đám con gái đều biến thành bạch tuộc.
“Biết sao được, trời sinh ánh mắt mình quá cao nên mới chọn được bố mẹ đẹp.” Ninh Mật Đường tự tin nói.
“Ôi chao, da mặt cậu thật dày. À, quà sinh nhật của học trưởng Tống cậu đã cầm chưa?”
Ninh Mật Đường vỗ vỗ ba lô: “Rồi, ở trong này.”
“Vậy đi thôi. Đoán không nhầm thì số người tham gia sinh nhật học trưởng Tống cũng không ít đâu, chúng ta nhanh đi thôi.” Tưởng Từ Từ đeo túi xách, như tên lửa mà lôi kéo Ninh Mật Đường ra khỏi cửa.
Hai người đứng trước bến xe buýt ở gần cổng lớn trường học chờ xe tới.
“Á! Mật Đường, cậu nhìn đằng kia xem, người đàn ông kia lớn lên thật
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-toi-la-xac-uop/1679546/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.