Ánh chiều tà rơi trêи mặt đất chiếu lên viên ngọc trắng, viên ngọc ánh lên thứ ánh sáng không thể diễn tả, hơn nữa xung quanh dường như được bao phủ bởi áp suất cực thấp khiến mọi người choáng váng.
“Viên ngọc này hoản hảo quá, không tì vết một chút nào, cũng không lộ một chút dấu vết được làm thủ công, không có lỗi gì cả, có khả năng được làm từ một khối ngọc thạch khổng lồ.” Giáo sư Tưởng kϊƈɦ động đến thanh âm đều run rẩy.
“Làm sao có thể?” Vị giáo sư đứng bên cạnh cố gắng kiềm chế tâm tình mênh ʍôиɠ của mình. “Viên ngọc này dài ba mét và rộng một mét, nếu là từ một khối ngọc thạch trực tiếp mài giũa mà thành thì khối ngọc thạch ban đầu phải lớn đến mức nào.”
Ông ta không thể tin được, nếu nói như vậy, viên ngọc bích trắng này quả thực có giá trị thực khủng, không, là báu vật vô giá mới đúng.
Một vị giáo sư có kinh nghiệm ba mươi năm làm khảo cổ lên tiếng: “Tôi tán thành điều mà giáo sư Tưởng nói, vừa rồi tôi có xem qua mấy lần, ngoại từ vỏ bọc là khác lạ thì viên ngọc bích trắng này không có qua những khâu khác, quả thực không hề có tì vết, tựa như từ một khối ngọc bích lớn mà cắt mà thành, không giống những viên ngọc khác được làm từ những miếng ngọc bích có hình dạng khác nhau.”
***
Mặc dù một số giáo sư cũng có những suy nghĩ khác nhau, tất cả đều đồng nhất ý kiến rằng viên ngọc trắng này là một sự tồn tại không thể tưởng tượng.
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-toi-la-xac-uop/1679557/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.