Tôi tức giận đến bật cười, lấy điện thoại ra định thông báo cho nhà trường hủy bỏ trợ cấp cho Cố Cảnh Thành, không ngờ anh ta lại chủ động nói: ''Từ Nhiễm Nhiễm, cô không cho cô ấy tiền, vậy thì tôi cũng không cần trợ cấp của cô nữa.''
Cái giọng điệu đe dọa này là sao?
Giống như việc anh ta nhận trợ cấp của tôi là đang bố thí cho tôi, còn muốn tôi biết ơn?
Kiếp trước tôi đúng là mắt mù rồi, lại đi thích một tên đàn ông giả tạo đã không có số làm tổng tài nhưng lại mắc đủ thứ bệnh của tổng tài như thế này. Tôi lật lại sổ ghi chép chuyển khoản cho anh ta trong hai năm qua, cố nén cơn buồn nôn nói: ''Cố Cảnh Thành, nếu anh là đàn ông và còn chút liêm sỉ thì hãy trả lại số tiền anh đã tiêu của tôi. Tôi xóa bớt cho anh, tổng cộng là tám mươi vạn.''
''Tám mươi vạn? Mười năm nữa tôi trả lại cô tám trăm vạn!''
Cố Cảnh Thành cười khẩy, tiếp tục đe dọa tôi: ''Nhưng Từ Nhiễm Nhiễm, cô nghe cho rõ này, tôi chỉ cho cô một cơ hội này. Nếu bỏ lỡ, cô có quỳ xuống cầu xin tôi cũng không được.''
Tôi vắt hết óc cũng không tài nào hiểu nổi, sự tự tin ''kỳ lạ'' của anh ta từ đâu mà có.
Anh ta không nghĩ rằng mười năm sau mình sẽ đứng đầu danh sách những người giàu nhất Forbes, chỉ cần động ngón tay là có thể khiến gia đình tôi phá sản sao?
Cười c.h.ế.t mất, anh ta thực sự nghĩ mình là
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/ban-trai-ty-phu-tai-sinh/748679/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.