Anh Vũ vừa nói xong liền hóa thành một đạo linh lực, vèo một cái chui vào ấn tượng thạch.
Diệp Dư tay mắt nhanh nhẹn định hủy tảng đá ấy, nhưng bị Khúc Dung Tinh cầm lấy.
Trên mặt tường hiện ra cảnh Vô Mị cùng Diệp Dư ở Lễ Phong học đường, như đang học một màn. Hình ảnh ngắn ngủi hai người ôm sát nhau, sau đó Diệp Dư trong tay cốt kiếm hóa tiên, từng chi tiết đều in sâu trên Vô Mị. Vô Mị hoàn toàn không đau, trên mặt chỉ là mị ý, thanh âm càng khiến người cảm thấy hồn phách bị đoạt.
“Tiểu khả ái đáng yêu, da thịt non mềm, nhưng không được tiểu khả ái như vậy lăn lộn.”
“Tiểu oan gia nhẹ điểm, ngươi làm nhân gia đau quá…”
Nếu nói hai người không chút gì thay đổi, Diệp Dư cũng không tin. Nàng thật sự không ngờ ấn tượng thạch lại có thể chơi như vậy. Trước không lục, sau không lục, cố tình lục một đoạn, xong rồi xong rồi… liệu sư tôn có nghĩ lầm nàng gặp lén Vô Mị không?
May mắn Chu Miên Miên rời đi sớm, nếu không, không chừng cảnh tượng ấy còn tồi tệ hơn.
Diệp Dư cứng đờ nghiêng đầu, nhìn Khúc Dung Tinh, trên mặt không để lộ bất kỳ biểu cảm nào, chỉ thốt lên: “Sư tôn, Dư Dư giải thích…”
“Ân.”
Khúc Dung Tinh chỉ nhíu mắt, nghiêm túc nghe giải thích. Trong tay ấn tượng thạch bỗng hóa thành bột phấn, nhẹ nhàng bay khắp mặt Diệp Dư. Nàng sợ hãi lùi một bước, bối rối giải thích: “Kỳ thật, lúc Dư Dư gặp Chu Miên Miên và Vô Mị, chỉ là một phút bốc đồng,
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bang-thuong-tra-nam-to-su/3006570/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.