Chu Diệp Chương vội quay lại nhìn cô. “Tôi khó chịu!” Khổng Lập Thanh khó khăn lặp lại câu cũ.
“Em làm sao?” Chu Diệp Chương nhăn mày.
“Có vẻ bị cảm, rất muốn nôn.” Một hỏi, một đáp cuối cùng Khổng Lập thanh cũng cảm thấy thoải mái hơn một chút, trả lời câu này cũng trơn tru hơn.
Chu Diệp Chương đặt tay lên trán Khổng Lập Thanh, lát sau bỏ xuống, nói: “Em sốt rồi. Chúng ta không đợi A Thần nữa, tự về trước thôi.”
Chu Diệp Chương tiến sát lề đường, vẫy taxi, trước mắt Khổng Lập Thanh chỉ còn lại bóng người đàn ông này, cô có cảm giác thế giới đang quay tròn khiến cả người cô choáng váng lại có gì đó không chân thực.
Ngồi lên xe rồi mà cảm giác đó vẫn còn nguyên, Khổng Lập Thanh ngả trên ghế nhắm chặt mắt, không muốn nói, cũng không muốn nghĩ gì nữa. Chu Diệp Chương bên cạnh thấy vậy cũng yên lặng, cô cuối cùng nhẹ nhóm thở phào.
Về đến nhà là Khổng Lập Thanh ngã vật xuống giường. Từ nhỏ tới giờ cô sống trong nghèo khó, điều may mắn nhất là cơ thể khỏe mạnh, chưa từng ốm đau lê lết. Trước giờ lúc bị ốm cô đều không có ai chăm sóc, toàn tự sinh tự diệt, có lẽ vì luôn tự vượt lên bệnh tật nên sức đề kháng cũng tốt hơn người khác, thành ra từ trước tới nay cũng ít ốm đau. Có điều thực tế cho thấy những người bình thường khỏe mạnh, một khi đã ốm thì rất khó lường. Lúc này cô ngồi dựa trên giường, đầu óc quay mòng mòng, cảm giác có người đi đến bên cạnh nhưng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/banh-xe-dinh-menh/429024/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.