Sáng hôm sau, Hạ Tiếu ôm đôi mắt thâm quầng lên lớp, suýt thì cô bị muộn học. Đặt cặp sách lên bàn, vừa quay sang định mắng Tiêu Vi thì thấy quầng thâm mắt của cô ấy còn rõ hơn cả cô, Hạ Tiếu trêu: " Này thì chơi cho đã mới có sức mà học". Tiêu Vi quay sang lườm cô một cái, rồi lại vùi đầu vào chép bài: "Hôm qua tớ thức đến 1h sáng mà vẫn chưa làm xong bài. Lão Thẩm đúng là chẳng có nhân tính gì cả!".
***
Sau giờ ăn trưa, lớp trưởng cầm tờ giấy phân vai lên bục giảng thông báo:
- Phần lớn nhiệm vụ và vai diễn đã có bạn học đăng kí rồi, tớ sẽ đọc tên những người đã đăng kí đóng kịch nhé: Tiêu Vi – Rosaline, Trần Dương – Tybalt, Hà Thù – cha Lawrence... và Hạ Tiếu – Romeo. Còn vai của Paris chưa có ai nhận và vai Juliet do nhiều người nhận quá, lại còn toàn nam muốn nhận nên tớ quyết định sẽ rút thăm để chọn diễn viên.
Nói xong cậu ta còn liếc về phía Hạ Tiếu 1 cái, làm cô hơi xấu hổ cười cười.
Kết quả bốc thăm rất nhanh có:
- Tô Mạt sẽ diễn vai Juliet, còn Hoắc Trì sẽ diễn vai Paris nhé?
Hạ Tiếu: ...
Cả lớp: ...
Đây là cái tổ hợp kỳ quái bất hạnh gì thế này??
Hoắc Trì thờ ơ không cho ý kiến.
Lớp trưởng biết tính cậu ta nên phải hỏi lại cho chắc:
- Hoắc Trì, cậu có diễn vai Paris được không?
Hoắc Trì dùng ánh mắt u ám liếc về phía Hạ Tiếu 1 chút, vậy mà cậu ta thực sự đồng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-bao-chi-muon-yen-tinh-lam-phan-dien/1022079/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.