Trên cái giường lớn trong Phượng điện có một cái bọc người nho nhỏ, mông chỏng lên trời, tứ chi hình chữ đại, nhìn thế nào cũng giống như con rùa con, đáng yêu cực.
Chẳng qua đứa nhỏ đang ghé nằm trên giường kia vì bị đả kích nghiêm trọng cho nên biến thành xác chết.
Phong Vô Uyên ngồi ở mép giường lật giở quyển trục xem công văn, thỉnh thoảng nhìn qua cái bọc nho nhỏ ở trên giường, ánh mắt tràn ngập sủng nịch.
“Được rồi, Ngưng Nhi đừng nháo nữa, ta bảo Điện Vũ đem chút cháo nóng, tới ăn một chút đi.” Đưa tay lay lay thân mình mềm mềm kia của tiểu tử.
“Oa a a……. Chán ghét chán ghét, đại lục Thiên Vực của Vô Uyên các ngươi rốt cuộc là cái địa phương quỷ gì a, ta muốn có ổ điện, ta muốn sạc điện cho xe của ta a!!!” Cái tay nhỏ bé vung lên, tiểu tử giả chết rốt cục bạo phát thêm lần nữa.
Ô ô…. Nghĩ đến việc y vất vả năm ngày trời, cố gắng dùng cái tay nhỏ của mình vặn chặt đám ốc vít kia, làm một cái xe tiện lợi để khỏi phải tự thân vận động đi đi lại lại, không nghĩ tới trường hợp không có điện này a.
Trời muốn diệt y mà…..
“Ngoan ngoan.” Trước trấn an đứa nhỏ đang phát điên kia, Phong Vô Uyên lần đầu tiên có loại cảm giác “mồ hôi tuôn như mưa”
Ổ điện là cái gì, sạc điện là gì, hắn chưa từng nghe nói tới, tiểu tử kia toàn biết những điều hắn không biết thôi a.
……
Ghé vào vai Phong Vô Uyên, đứa nhỏ cắn cắn đôi môi hồng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-bao-than-chuy-nhi/1558302/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.