Phượng lâu được xây dựng trên đỉnh núi tên là Phượng Thần Sơn, vững chãi đứng giữa không trung, xuyên qua các đám mây, khiến cho người ta có cảm giác như tiên cảnh lại rất tôn quý, ở ngay dưới núi chính là thôn trang và thành chiến của Phượng tộc.
Đoàn người Phong Vô Uyên và Đoan Mộc Ngưng đi dọc theo sơn đạo đến Tinh Linh tộc, chậm rãi tiến, thực giống như đi chơi xuân.
Phượng Thần Sơn không hổ là nơi được chọn để xây Phượng lâu, hoa thơm cỏ lạ, chim hót véo von, cây cối hai bên đường không ngừng rơi rụng những cánh hoa sắc đỏ như lửa tung bay theo gió.
“Thật đẹp.” Đoan Mộc Ngưng cùng Phong Vô Uyên cưỡi trên lưng Hỏa Vân vươn tay tiếp lấy cánh hoa đỏ bay là đà trước mặt.
Không biết có phải bởi vì là hậu duệ phượng hoàng thuộc hệ hỏa hay không, Đoan Mộc Ngưng đối với những thứ có màu đỏ đều dành ra một sự yêu thích đặc biệt.
“Đây là tộc hoa của Phượng tộc, được xưng là cây Phượng Hoàng, mùa xuân đến mùa hạ hoa nở rộ, thu sang hoa sẽ kết thành quả.” Nói đến đây, Phong Vô Uyên liền từ giữa không trung lôi ra một quả có màu đỏ tươi đặt vào tay Đoan Mộc Ngưng, nói: “Khi mùa đông tới, cây Phượng Hoàng sẽ ngủ đông, lâm vào tình trạng khô héo.”
“Đây chính là Phượng Hoàng quả sao?” Đoan Mộc Ngưng nhìn trái cây thơm thơm trong tay, suy nghĩ có nên cắn thử một miếng hay không.
“Ân, Phượng Hoàng quả có rất nhiều cách dùng, quả tươi có thể ăn ngay, cũng có thể phơi khô làm thuốc.”
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-bao-than-chuy-nhi/1558397/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.