Phong Vô Uyên vung tay lên, cột lửa trung tâm Hỏa linh đồ đằng tản đi, để lộ ra người bị hỏa diễm vây quanh bên trong.
Mái tóc bởi vì sức nóng của lửa mà nhẹ nhàng tung bay, dung mạo ma mị mê hoặc lòng người, khóe miệng không lúc nào không tạo thành nụ cười khẽ đáng đánh, trên người mặc một cái áo dài ngang hông cùng một cái quần dài bó cổ chân, toàn bộ đều một màu đỏ rực, bàn chân trắng trẻo mịn màng, nhưng ngón chân lại rõ ràng không giống như người, hơi nhọn…. Đây là cái “người” ở bên trong cột lửa chui ra a.
Đoan Mộc Ngưng ôm lấy vai Phong Vô Uyên nhìn “người” xuất hiện từ trong lửa, mắt mở thật to, tràn ngập tò mò.
“Yêu, hình như chúng ta lâu rồi chưa có gặp nhau nha.” “Người” kia khẽ nheo đôi mắt nhỏ lại, sau đó bay tới trước mặt Phong Vô Uyên. “Ngươi lớn lên cũng vẫn đẹp như vậy.”
Vừa nhìn Phong Vô Uyên vừa liếm liếm môi, giống như y đang thưởng thức món ăn cực kỳ mỹ vị, móng tay bén nhọn vươn ra.
Mắt thấy cái tay kia sắp đụng đến cằm Phong Vô Uyên, cái tay nho nhỏ đột ngột vươn tới chụp lấy, ngăn cản “người” đó đụng vào Phong Vô Uyên.
Thiếu niên bước ra từ trong ngọn lửa không nghĩ tới mình lại bị cản trở, kinh ngạc đến ngốc lăng, đợi đến lúc y hoàn hồn, giương mắt nhìn lại, mới phát hiện ra đứa nhỏ đeo dính ở trên vai Phong Vô Uyên đang đề phòng nhìn mình.
“Không được đụng Vô Uyên….” Cái tay nho nhỏ càng bấu chặt vai của Phong Vô
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-bao-than-chuy-nhi/1558449/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.