Chương 2: Mùa mưa kéo dài - Chậc , thao tác sai rồi (1) Những ngón tay lạnh lẽo ch*m r** v**t v* làn da trắng mịn, rồi dần trượt lên cổ họng. Có lẽ vì nhiệt độ ở nơi tiếp xúc quá thấp, khiến Đàm Gian theo phản xạ rùng mình một cái. Bàn tay đang giam cầm em lạnh như băng, mỗi lần v**t v* hay chạm vào đều mang theo ác ý, quấn chặt lấy người như một loại chất dính khó chịu. Đàm Gian vốn đã mang một gương mặt ngoan ngoãn, giờ phút này bị trêu đùa ác ý, đôi mắt trong veo lập tức phủ lên một tầng hơi nước mỏng manh. Đuôi mắt đỏ lên, kéo theo một vẻ đẹp mong manh, yêu kiều. Bị động tác bất ngờ của người thanh niên làm gián đoạn, nhân vật người que màu đen trong trò chơi trên điện thoại của em mất kiểm soát, điên cuồng lao về phía cái chết thêm một lần nữa. " Defeat ——" Âm thanh thông báo trong trẻo vang lên giữa hai người, có chút buồn cười. Hàng mi dài như cánh bướm của Đàm Gian khẽ run rẩy, như bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Lúc này em mới nhớ ra màn chơi còn dang dở— Em đã chơi rất lâu, chỉ còn chút nữa thôi là có thể vượt qua rồi! Người trước mặt khẽ nhíu mày, đôi mắt đen thẳm trầm xuống, ánh nhìn băng lãnh lại một lần nữa dừng trên chiếc điện thoại của Đàm Gian. Mãi một lúc sau Đàm Gian mới nhận ra mình đang không vui. Rõ ràng em đã nói là mình vẫn chưa hoàn thành trò chơi, thế mà người này không chỉ
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2996955/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.