Chương 4 : Mùa mưa kéo dài - Giả vờ c . h . ế . t 001 cuối cùng vẫn không để Kha Phàm được như ý. Với phương châm kiên quyết không để ký chủ bảo bối nhà mình rơi vào tay con chó sói nào đó, 001 nhanh chóng "thuê" cho Đàm Gian một căn hộ cao cấp ở gần Đại học Đàn Khê. Kha Phàm tràn đầy thất vọng, nhưng bị Đàm Gian trừng mắt lườm cho hai câu thì chỉ còn cách ngoan ngoãn lui bước, đề nghị đưa em đến dưới tòa chung cư. Căn hộ mà hệ thống chuẩn bị cho em thuộc khu chung cư cao cấp nhất trong vùng. Những tòa nhà cao chọc trời được điểm xuyết bằng những dải đèn vàng kim, tựa như những ngọn tháp ánh sáng vươn lên tận trời. Đàm Gian siết chặt chiếc thẻ thang máy trong tay, chậm rãi chờ cánh cửa kim loại khép lại. Bất chợt, một bàn tay thon dài, trắng tái vươn vào giữa khe cửa, cánh cửa vốn sắp đóng lại liền phát ra một tiếng "đinh" nhẹ rồi chầm chậm mở ra. "Xin lỗi." Người đàn ông bước vào có giọng trầm thấp như tiếng bass, anh ta hơi gật đầu với Đàm Gian, xem như một lời chào hỏi lạnh nhạt. Đàm Gian đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ. Dưới ánh sáng gay gắt của thang máy, cặp kính nửa viền của người đàn ông phản chiếu một vệt sáng lạnh như tuyết. Chiếc sơ mi anh ta mặc được cài đến tận cổ, cả người toát lên vẻ chín chắn nhưng cấm dục. Đàm Gian co người vào góc thang máy, tò mò liếc nhìn người đàn ông
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2996959/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.