Chương 5 : Mùa mưa kéo dài - Lâm Giản Hoàn, em muốn ngủ cùng thầy (2) Đàm Gian cuối cùng cũng đạt được mục đích nhỏ bé của mình. Lâm Giản Hoàn không bắt em ngồi xuống ghế giảng giải cả bộ sách lịch sử dày cộp, nhưng cũng chẳng nói gì đến chuyện đuổi em ra ngoài. Buổi tối, Đàm Gian hào hứng xung phong ngủ trên sofa. Em ngoan ngoãn ôm lấy chiếc chăn nhỏ màu xám và chiếc gối mà Lâm Giản Hoàn đã chuẩn bị, vừa trải ra chỗ ngủ trên sofa vừa khe khẽ ngâm nga bài Hai chú hổ . Sofa nhà Lâm Giản Hoàn rất lớn, được làm từ chất liệu cao cấp, sờ vào vừa mềm vừa dễ chịu, nên dù có ngủ cả đêm cũng không lo lưng đau nhức mỏi. Đàm Gian thực sự không dám quay về phòng mình nữa, em định cứ ở tạm đây một đêm, đợi đến sáng hôm sau sẽ thu dọn đồ đạc để chuyển sang ký túc xá. Kim đồng hồ lặng lẽ quay tròn, chẳng mấy chốc đã đến tận khuya. Lâm Giản Hoàn có giờ giấc sinh hoạt rất điều độ. Nhìn thấy Đàm Gian ngoan ngoãn nằm xuống kéo chăn, anh ta đưa tay tắt đèn ngủ. Không gian xung quanh lại lần nữa chìm vào bóng tối, còn Đàm Gian gần như đã xoay vòng cả một ngày, cũng bắt đầu thấy mệt mỏi. Chiếc chăn Lâm Giản Hoàn đưa cho em vẫn còn vương lại mùi hương gỗ trầm quen thuộc, Đàm Gian khẽ siết lấy mép chăn, rồi cuộn mình thành một cục tròn trịa. Trong bóng tối, Đàm Gian đưa tay sờ sờ 001 đang nằm bên cạnh, đôi mắt đẹp khẽ cong thành hình vầng
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2996961/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.