Chương 7 : Mùa mưa kéo dài - Nó sẽ không quay lại nữa đâu (1) Con số trên bảng điều khiển thang máy giảm dần, từng tầng một. Khi cánh cửa kim loại lạnh lẽo mở ra, ánh sáng chói lóa của buổi sớm phủ lên một lớp ấm áp. Đàm Gian bước ra khỏi sảnh và ngay lập tức chạm mắt với Kha Phàn đang lười biếng tựa vào tường. Ánh nhìn họ giao nhau, xuyên qua làn sương mờ và ánh mặt trời dịu nhẹ. Mái tóc vàng của Kha Phàn dường như đã được chải chuốt cẩn thận, từng lọn tóc xoăn nhẹ đều hoàn hảo đến mức không chê vào đâu được. Mái tóc dài vừa phải được buộc hờ bằng một dải ruy băng, trông tao nhã và quý phái, giống như một vị công tử bước ra từ truyện tranh. Đôi mắt xanh dịu dàng kia khi nhìn sang, luôn tạo cho người khác cảm giác sâu thẳm. Một cốc sữa đậu nành nóng hổi nhanh chóng được đặt vào tay Đàm Gian, cùng với hai chiếc b*nh b** tr*ng n*n trông vô cùng đẹp mắt. Kha Phàn nhướn mày, giọng nói mang theo nụ cười nhẹ: "Đậu nành nóng đấy, anh giữ ấm suốt cả quãng đường tới đây. Còn bánh bao, anh chọn hai chiếc đẹp nhất trong lồng hấp." Cốc giữ nhiệt vẫn tỏa ra hơi nóng, hương thơm ngọt ngào của đậu nành lan tỏa, trong khi lớp dầu bóng loáng trên bề mặt bánh bao trông vô cùng hấp dẫn, khiến người ta khó mà cưỡng lại được. Nhưng ngay khi Đàm Gian cúi đầu, cắn một miếng nhỏ, âm thanh hệ thống bất ngờ vang lên, kéo toàn bộ suy nghĩ của em trở lại vực sâu
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2996964/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.