Chương 11 : Mùa mưa kéo dài - Anh không muốn chỉ làm bạn với em nữa...(1) Hồn vía Đàm Gian gần như lên mây khi đọc xong tờ báo và bức ảnh kia. Bên ngoài, cơn mưa vẫn chưa ngớt. Cơn gió mang theo hơi ẩm lạnh lẽo ùa vào từ cửa sổ, cuốn đi chút hơi ấm cuối cùng trên người em. Hình ảnh thầy điêu khắc méo mó, xấu xí dường như vẫn còn lởn vởn trước mắt. Dù hành lang lúc này vắng lặng đến mức dường như đã khôi phục lại dáng vẻ vốn có, nhưng trong lòng Đàm Gian vẫn cứ thấy một cơn ớn lạnh buốt sống lưng, như có một thứ gì đó vô hình bám chặt lấy xương tủy em. Giữa không gian yên tĩnh quá mức, một loạt âm thanh tin nhắn dồn dập đột ngột nổ tung. Đàm Gian đang thất thần bỗng giật nảy mình, suýt nữa đánh rơi chiếc điện thoại đang rung trên tay. Em luống cuống bấm sáng màn hình. Biểu tượng cột sóng ở góc phải phía trên dần khôi phục, từ ký hiệu X chuyển thành bốn vạch tín hiệu đầy đủ. Những tin nhắn bị kẹt trước đó cũng thi nhau hiện. Do em cài đặt hiển thị ảnh đại diện khi nhận tin nhắn, thế nên lúc này, gần như nửa màn hình đều bị gương mặt tinh tế, điển trai của Kha Phàn chiếm trọn. Giấc mộng Nam Kha: Tiểu Đàm, anh đã mua xong đồ ăn lâu lắm rồi, là món em thích nhất đấy. Nếu em không quay lại sớm, sẽ nguội mất. Bức ảnh đính kèm là một phần cơm được đóng gói tỉ mỉ, trông vô cùng hấp dẫn. Đặc biệt, còn có một chiếc bánh
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2996972/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.