Chương 23 : Mùa mưa kéo dài - Da trắng như vậy , đeo màu đỏ sẽ rất đẹp (2) Đàm Gian trừng mắt nhìn anh, nhưng biểu cảm quá mức đáng yêu lại vô thức kéo căng khoé môi bị hôn đến rách da. Em đáng thương kêu một tiếng, cẩn thận chạm vào đôi môi hơi rướm máu. Kha Phàn vừa mới bị đánh, lại cố tình áp sát mặt vào, đôi mắt xanh thẫm hơi nheo lại, giọng nói khàn đặc mà ép hỏi: "Tiểu Đàm, anh với Thẩm Khê, ai hôn giỏi hơn?" Đàm Gian tức đến phát run, chẳng thèm trả lời câu hỏi vô nghĩa này, gương mặt trắng nõn phồng lên như bánh bao, vừa giơ chân đạp hắn, vừa dè dặt lau đi nước dính bết trên mặt. Gương mặt vốn trắng trẻo bị tay em chà đến càng thêm đỏ rực, Đàm Gian hậm hực nói: "Em đã trả lời cho anh bao nhiêu câu hỏi rồi!" "Mà anh vẫn chẳng chịu nói gì cả!" Hàng mi của em còn ướt đẫm, lông mày nhíu chặt, tức giận đến mức khi Kha Phàn lại nhào tới, em liền vung tay "bốp" một cái nữa vào mặt anh. Kha Phàn vừa miễn cưỡng thẳng lưng lên, vừa giữ chặt bàn tay em lại, áp lên môi anh mà hôn nhẹ. "Nó thực sự bị ép trong tượng điêu khắc mà chết." Câu chuyện được kể bằng giọng điệu lạnh lùng, hệt như đang nhắc đến một người xa lạ chẳng liên quan đến mình. "Nhưng đó không phải một tai nạn ngoài ý muốn do Lý Tố và bọn họ gây ra. Bi kịch ấy, ngay từ đầu, đã là một
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2996997/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.