Chương 34: Giải Trí Đến Chết [7] - Để tôi giúp cho (1) Những sợi tơ tinh thần đỏ thẫm, mỏng manh vương vãi trong không trung khi Đàm Gian th* d*c, làn da trắng mịn của em dường như phủ lên một lớp huyết sắc nhàn nhạt. Chất dịch trong suốt phủ lên người thiếu niên, những đầu ngón tay em run rẩy không ngừng, cơ thể nặng trịch như một tấm bông ướt sũng. Đàm Gian cố gắng chống người đứng dậy, nhưng đôi chân mềm nhũn, không thể trụ vững. Gò má em cọ xuống tấm thảm, dính một ít bụi. Em nhăn mày, dáng vẻ thoáng chút yếu ớt, bất lực. Rất nhanh sau đó, Lancelot ôm lấy em, rời khỏi căn phòng khách sạn hỗn loạn. Phía sau, Yến Hợp siết chặt nắm tay, gương mặt u ám đến đáng sợ. Anh giáng một cú đấm mạnh xuống chiếc bàn bên cạnh. Tiếng "rầm" trầm đục vang lên, ánh mắt anh lạnh như băng, những sợi tơ đỏ quanh người căng chặt, đan xen vào nhau. Anh bắt chéo chân dài, châm điếu thuốc, giọng nói trầm thấp, lộ vẻ bực dọc. "... Chậc, vốn không định làm em ấy hoảng sợ sớm như vậy." Anh khẽ lẩm bẩm, khói thuốc đỏ sẫm lập lòe giữa những đầu ngón tay thon dài. Từng đốm lửa nhỏ hắt sáng lên đường nét sâu hút của đôi mày hắn. Yến Hợp hít một hơi thật sâu, như đang tham lam tận hưởng chút hương vị ngọt ngào còn sót lại trong không khí. "Em ấy thơm thật..." * Lancelot đặt Đàm Gian lên giường với sắc mặt lạnh lùng. "Cạch." Công tắc bật lên, ánh đèn huỳnh quang trắng xóa soi
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997020/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.