Chương 43: Giải trí đến chết 【16】 - Nó đến rồi (1) Động tác của Murphy xa cách nhưng lại dịu dàng, không hề vượt quá giới hạn, chỉ chậm rãi chỉnh lại từng nếp gấp trên quần áo của em một cách cẩn thận. Hành động ấy không khiến em khó chịu, nhưng khi Đàm Gian vươn đầu ra khỏi cổ áo của bộ đồ ở nhà, vừa khéo đối diện với ánh mắt rũ xuống của Murphy. Bên dưới vẻ ngoài dịu dàng ấy, là sự tham lam gần như đáng sợ—thứ mà em đã chứng kiến vô số lần. Đàm Gian đã từng trải qua những chuyện ở thành phố A, khiến em nhạy cảm hơn với loại cảm xúc này. Ngay khoảnh khắc đối mắt với Murphy, một ảo giác kỳ lạ bất chợt xâm chiếm tâm trí em. ——Cứ như thể em chỉ có thể mặc quần áo anh ta chọn, ăn những món anh ta làm. Anh ta sẽ tỉ mỉ chăm sóc từng góc nhỏ trong cuộc sống của em, và cái giá phải trả chính là để anh ta hoàn toàn kiểm soát cuộc đời em. Ngón tay Đàm Gian lạnh dần. Như thể nhận ra sự khác thường của em, Murphy khẽ đặt một tách trà nóng vào lòng bàn tay em. "Vừa rồi bị dọa sợ sao? Tay lạnh quá." Anh ta thật sự tinh tế đến mức có thể chú ý cả những điều nhỏ nhặt nhất. Giây phút cầm lấy tách trà, trong lòng Đàm Gian thậm chí dâng lên một chút áy náy. Em cuộn người trên sofa, đầu ngón chân trắng nõn vô thức co lại, rồi lí nhí nói: "Murphy, hôm nay... cảm ơn anh." Nhớ đến dáng vẻ khác thường của Yến Hợp vừa
Truyện được đăng tại truyenso.com. Đọc tiếp tại đây: http://truyenso.com/bao-boi-dang-yeu-cua-dam-quai-vat/2997038/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.